TraQuan.Tk

Hãy đăng ký để không bị chèn quảng cáo, pop-up!
Và đăng nhập nếu bạn là thành viên^^
Nếu không Click hoạt được liên hệ ym: traquan_tk
Tra Quan.Tk a.k.a TraQuan.Netgoo.org
~♫ ♪ ♪
╔══╗ ♫
║██║ ♪ ~
║( o ║ت
╚══╝♫
♫ ♪♪~
- - - - - - - - ♀+♂=∞
► Chơi
▌▌ Tạm dừng
■ Dừng
ılııılıılı_[♥]_ılıılılıılı

Chúc bạn vui vẻ !


    Giai thoại về bản Xô-Nát ánh trăng

    Share

    Legend
    Admin

    Tổng số bài gửi : 384
    Reputation : 0
    Join date : 26/02/2010
    Age : 27

    Giai thoại về bản Xô-Nát ánh trăng

    Bài gửi by Legend on Wed Apr 28, 2010 8:53 am

    Khoảng gần 200 năm trước đây, ở miền tây nước Đức, nằm bên bờ sông Ranh lịch sử, có một thị trấn bé nhỏ và nghèo nàn. Đó là thành phố Bon ngày nay, quê hương của nhà soạn nhạc Bê-tô-ven vĩ đại.
    Tối hôm đó, có một người đàn ông đang dạo bước tha thẩn. Từ căn nhà nhỏ cuối ngõ vọng ra tiếng đàn pi-a-nô ấm áp, thanh thản, toả vào không gian tịch mịch. Âm điệu “quý phái” kia giữa nơi tối tăm này làm người đàn ông chú ý và đến bên cửa sổ lắng nghe. Giai điệu say sưa vang ngân bỗng vấp váp, một nốt chói lên và tiếng đàn dừng lại. Có tiếng nói yếu ớt của một người con gái:

    - Đoạn này khó quá, lại hỏng, ước gì được nghe Bê-tô-ven đàn, chỉ một lần thôi, thì thật là hạnh phúc…

    Có tiếng trầm trầm, giọng đàn ông:

    - Nghe đâu dạo này Bê-tô-ven đang biểu diễn ở đây thì phải. Nhờ trời qua khỏi cơn túng quẫn thì tốn bao nhiêu anh cũng mua vé để em đi xem một buổi…

    Tiếng nói đầy trìu mến của người đàn ông hạ thấp xuống, xen lẫn tiếng thở dài:

    - Ôi, dạo này sinh hoạt còn khó khăn quá, em cố gắng chờ, biết đâu dịp may chẳng đến.

    - Anh ạ, em mong thế thôi, chắc không làm bận lòng anh chứ !

    Tiếng cô gái cảm động, nghẹn ngào, nghe buồn buồn, cứ lan xa, lan xa…

    Rồi lại yên lặng…

    Từ nãy, người đàn ông đứng nghe bên cửa sổ, bước đến gần cửa ra vào, đưa tay lên gõ cửa và nhẹ nhàng bước vào nhà.

    Trong căn nhà tối tăm, chỉ có ngọn nến leo lắt. Nghe tiếng động, người đàn ông chủ nhà vội đứng lên hỏi: “Thưa… ngài là ai, chẳng hay có việc gì ?”. Chủ nhà dáng cao lớn nhưng xanh xao, đang ngồi khâu giầy, bên những chiếc dùi, những mảnh da lớn nhỏ.

    Ông khách lạ cảm thấy lúng túng, ấp úng nói: “Thưa, tôi là… nhạc sĩ, nhân qua đây thấy có đàn pi-a-nô xin vào dạo chơi để gia đình thưởng thức”.

    Chủ nhà và người em gái buồn rầu, ngần ngại nói: “Thật vô cùng sung sướng cho chúng tôi, nhưng nhà bần hàn, biết lấy gì tạ khách !”.

    Ồ, Không sao, xin lỗi, lúc nãy tôi đã nghe trộm câu chuyện, nhân biết chút đàn pi-a-nô nên đánh bạo vào chơi !

    “Thực là may mắn ! - Người đàn ông chủ nhà nói và thầm nghĩ: À, ra đây không phải là nhạc sĩ như nhiều nhạc sĩ nghèo khổ khác ở Bon thường đi bán rong nghệ thuật để sống”.

    Đến bây giờ, người thiếu nữ mới quay mặt nhìn ra. Trên gương mặt non trẻ, ánh sáng đôi mắt không còn nữa. Thì ra, đây là một cô gái mù, em của người thợ giầy, chủ căn nhà lụp xụp này.

    Nhạc sĩ đứng lặng, chợt hỏi:

    - Xin phép hỏi cô, cớ sao cô kém mắt mà còn tập được bản nhạc khó như vừa rồi ?

    Một nét buồn thoáng qua lẫn chút tự hào trên khuôn mặt thơ ngây của cô gái.

    - Thưa, vì trước nhà tôi là một toà lâu đài, có một vị nữ công tước hay đàn bản nhạc này nên tôi nhớ và đánh lại.

    Không đợi mời, ông khách lạ bước đến bên đàn và ngồi dạo những âm thanh êm dịu. Các ngón tay lướt trên phím trắng muốt thả vào không gian những nốt nhạc lấp lánh, lấp lánh… Người biểu diễn say sưa, hai thính giả cũng say sưa. Âm nhạc đang ngợi ca những tình cảm cao đẹp nhất của con người, khiến trong phút chốc người ta quên cả căn nhà nhỏ tối tăm có chiếc đàn pi-a-nô cũ kĩ, có những đôi giầy rách.

    Tiếng đàn vừa dứt, một ngọn gió thoảng vào làm cây nến lung lay rồi vụt tắt. Mặt trăng ló ra khỏi đám mây, ánh trăng tràn vào nhà.

    Chủ nhà như bừng tỉnh, vội hỏi:

    - Chết ! Xin ngài cho biết quý danh ?

    Không trả lời, ông khách lạ lại ngồi xuống đàn, cảm hứng dào dạt. Chiếc đàn lại vang lên bản Xô-nát giọng Pha trưởng, bản nhạc cô gái đang tập lúc nãy.

    Vui sướng, mừng rỡ hai anh em cùng kêu lên:

    - Trời … chính ngài là …

    - Vâng ! – Và khách đứng dậy cáo từ ra về, nhưng hai anh em vội nài nỉ người khách ở lại với một tấm lòng thiết tha.

    Phải, đó chính là Bê-tô-ven. Ông đã từng sống trong cảnh nghèo, đã từng biểu diễn ở khắp châu Âu, và được hoan nghênh nhiệt liệt. Nhưng giữa bọn vương giả, quý tộc, giữa bọn “vừa gặm đùi gà, vừa thưởng thức âm nhạc”, chưa bao giờ ông tìm được cảm xúc mạnh mẽ và tình cảm thanh cao như lúc này.

    Một lần nữa, Bê-tô-ven ngồi xuống dạo đàn theo tuỳ hứng. Âm nhạc tuôn chảy dào dạt trên phím. Giai điệu êm nhẹ như những dải mây bạc, lúc toả rộng bao la như biển cả, lúc như mặt trăng nhô lên từ mặt biển rực rỡ. Ánh sáng kì diệu toả lan trên bờ cát trắng tinh như muôn ngàn viên ngọc kim cương. Ánh sáng chạy đến những miền rừng rậm hoang vu, toả ra cánh đồng phì nhiêu, nô đùa trên sóng nước lăn tăn… Rồi nét nhạc chuyển sang nhịp nhàng, mờ ảo như vũ khúc của các nàng tiên trong thần thoại. Nhạc điệu cứ trào ra theo cảm xúc tràn trề, dồn dập. Phím đàn líu lại như không diễn tả nổi kịp những tình cảm đẹp đẽ, phong phú ấy, nghe như ngàn vạn tiếng reo, tiếng sóng vỗ bay lên bồng bềnh ngợi ca những gì đẹp đẽ nhất, vĩ đại nhất.

    _____________________________________________
    THƯỞNG THỨC NHẠC THEO PHONG CÁCH MỚI ?
    Đã bao giờ bạn có cách thưởng thức nhạc giống tôi? Ngồi một mình ở một nơi cách sông chưa đầy 3m, cao hơn mặt nước độ 15m (đơn giản đó là vị trí của nhà tôi như vậy - muốn khác cũng không được). Đêm khuya hiu hắt, mặt nước óng màu bạc phếc, cả thế gian dường như chỉ còn mình ta với ánh trăng. Xa xa phía bên kia sông là ruộng lúa bát ngát trải rộng, xa hơn nữa là dãy núi xanh thẫm phủ lớp sương mong manh lờ mờ dưới bóng trăng nghiêng… Bên cạnh có ly cafe đắng đồng hành, tai đeo headphone (để không ảnh hưởng đến mọi người xung quanh) thưởng thức bản nhạc mình ưa thích - nhấn nút replay để nghe cả đêm không biết chán trong nỗi nhớ cồn cào, cô đơn trống trải…
    Bạn đã bao giờ nghe một bản nhạc hay một bài hát mà có cảm giác rùng mình vì lạnh, nổi da gà giữa đêm hè 29 độ C chưa?
    Tôi đã từng nghe bài nhạc đó không dưới 100 lần, vậy mà mỗi lần nghe lại vẫn có cảm giác ấy…
    Cảm giác rùng mình, lâng lâng, hụt hẫng xen lẫn sự du dương ngọt ngào khiến ta không bao giờ quên được. Không biết khi viết bản nhạc này tác giả đã nghĩ đến ai nhỉ? Chắc có lẽ là nàng thật. Vì không thể nghĩ đến người mình không yêu mà lại có được những nốt nhạc trầm lắng, sâu đọng đến như vậy. Nốt nhạc đưa ta lên đỉnh cao của sự thăng hoa, chao liệng với gió ngàn. Và cũng nốt nhạc lại kéo ta xuống tận cùng của nỗi sầu cô đơn thê thảm. Giá như lúc này có ai đó bên cạnh chia sẻ cảm giác đó của mình thì thật sung sướng biết bao…
    Thưa các bạn, đó là cảm giác của tôi khi nghe bản The Moonlight Sonata (Xô - nát Ánh trăng hay còn gọi là Bản Xô - nát số 14 cung Đô thứ dành cho Piano) của Beethoven. Ông đã viết bản nhạc này tặng một nữ bá tước có tên Giulietta Guicciardi mà ông yêu. Mối tình thầm lặng đó đã giúp ông sáng tác được bản tình ca bất hủ này.
    Chỉ cần bạn sử dụng công cụ “Tìm kiếm” với từ khóa Moonlight Sonata thì bạn có thể thấy ngay có rất nhiều link với nội dung này. Nhưng theo tôi link dưới đây sẽ là hay nhất. Bạn có thể nghe ngay bây giờ tại đây:

    http://www.youtube.com/v/vQVeaIHWWck
    Nhưng tôi khuyên bạn đừng nên vội vàng, bạn hãy tĩnh tâm lại đôi chút, hít thở thật sâu, hãy nghĩ về một điều gì đó khiến bạn cảm thấy thoải mái nhất - cũng có thể là người mà bạn yêu thương nhất. Hãy mong những điều tốt đẹp đến với họ !
    Nếu bạn đang yêu thầm một ai đó, có lẽ bạn cũng sẽ hiểu được nội dung bản nhạc nói lên điều gì và tâm trạng của tác giả vào thời điểm đó. Hãy thả hồn mình bay bổng với ánh trăng của Beethoven cùng với “người ấy”…
    Nhắm mắt lại và tận hưởng khoảnh khắc tuyệt vời này. Hy vọng cũng có người hiểu mình…

      Hôm nay: Tue Feb 21, 2017 5:25 am